SỰ PHỤC SINH CỦA THÂN XÁC

Mùa Phục Sinh đang được cử hành, và chúng ta không chỉ vui mừng trước sự Phục Sinh của Chúa Kitô, mà còn vui mừng trước ý nghĩa của điều này đối với chính thân xác chúng ta: trong Ngày Phán Xét Cuối Cùng, thân xác chúng ta cuối cùng cũng sẽ được giải thoát khỏi mồ mả để được phục hồi về với linh hồn. Đây là một điều răn, điều thứ mười một, điều mà chúng ta tái khẳng định mỗi Chúa Nhật trong Kinh Tin Kính khi lặp lại: “Tôi tin xác loài người ngày sau sẽ sống lại.”

Tuy nhiên, điều này có vẻ hơi mơ hồ; nó có nghĩa gì trong thực tế? Theo Thánh Augustinô, được trích dẫn trong Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo, đây cũng là điều răn bị thách thức nhiều nhất: “Trong đức tin Kitô giáo, không có việc nào bị chống đối cách mạnh mẽ, dai dẳng, quyết liệt và hăng hái cho bằng vấn đề thân xác sống lại” (GLHTCG, số 996).

Điều này thật đáng tiếc, bởi vì xét cho cùng, điều hấp dẫn nhất về thiên đàng lại chính là những gì xảy ra với thân xác, chứ không phải với linh hồn. Chúng ta đều biết rằng niềm vui chính yếu của thiên đàng là sự chiêm ngưỡng hạnh phúc: “Những ai chết trong ân sủng và tình bằng hữu của Thiên Chúa, và những ai đã được thanh luyện trọn vẹn, thì được sống muôn đời với Chúa Kitô. Muôn đời họ sẽ giống như Thiên Chúa, bởi vì họ thấy Ngài “như Ngài là” (1 Ga 3,2), “mặt giáp mặt” (GLHTCG, số 1023). Nhưng điều đó quá trừu tượng đến nỗi có lẽ khiến chúng ta ít xúc động.

Sách Giáo lý của Giáo hội Công giáo không đi sâu vào chi tiết về các phẩm chất của thân xác phục sinh, chỉ nói rằng thân xác phục sinh sẽ được thánh hóa và biến đổi trong Chúa Kitô. Nhưng thực tế, điều đó vẫn còn quá trừu tượng để khiến chúng ta quá phấn khích. Chúng ta phải quay lại Sách Giáo lý Rôma, còn được gọi là Sách Giáo lý của Công đồng Trentô năm 1566, để đi vào trọng tâm vấn đề, một cách thích hợp. Trong số những điều khác, sách này trích dẫn Thánh Augustinô rằng sau khi thân xác phục sinh:

Khi ấy sẽ không còn sự biến dạng thân xác; nếu ai đó bị thừa mỡ, họ sẽ không lấy lại được toàn bộ trọng lượng cũ. Tất cả những gì vượt quá tỷ lệ thích hợp sẽ được coi là dư thừa. Mặt khác, nếu thân xác bị suy nhược do bệnh tật hoặc tuổi già, hoặc bị gầy yếu vì bất kỳ nguyên nhân nào khác, nó sẽ được phục hồi bởi quyền năng thiêng liêng của Chúa Kitô, Đấng không chỉ phục hồi thân xác cho chúng ta, mà còn bù đắp bất cứ điều gì nó đã mất do sự khốn khổ của cuộc sống này. Ở một chỗ khác, Ngài nói: Con người sẽ không lấy lại được mái tóc cũ của mình, nhưng sẽ được trang điểm bằng những kiểu tóc phù hợp với mình, theo lời: “Ngay đến tóc trên đầu anh em, Ngài cũng đếm cả rồi” (Mt 10: 30).

Cuối cùng, đây là điều chúng ta muốn nghe. Tất cả những cân thừa tích tụ và “gánh nặng” cho chúng ta sẽ biến mất, và chúng ta sẽ không còn phải lo lắng về mớ tóc thưa thớt mà chúng ta đã than thở suốt nhiều năm, mà thay vào đó, chúng ta sẽ có mái tóc mà Chúa muốn ban cho, có lẽ là dày và óng ả, vì dù sao đây cũng là thiên đàng. Chắc chắn đây sẽ là một trong những niềm vui lớn lao của thiên đàng: được ngắm nhìn hết thân hình tuyệt đẹp này đến thân hình tuyệt đẹp khác, và tất nhiên chúng ta sẽ chẳng phiền lòng chút nào khi bản thân mình cũng là đối tượng được người khác ngắm nhìn.

Dĩ nhiên, khi chúng ta ở trên thiên đàng, nhờ ơn ban của Thiên Chúa, chúng ta sẽ thực sự đắm chìm trong vẻ đẹp hạnh phúc đến nỗi cân nặng, mái tóc và tất cả những thứ khác sẽ trở nên không đáng kể… nhưng không phải bây giờ. Chúng ta không nghĩ nhiều về vẻ đẹp hạnh phúc ấy như lẽ ra phải thế, nhưng chúng ta lại nghĩ rất nhiều về mái tóc thưa dần, vòng bụng ngày càng to ra, làn da dần trở nên nhăn nheo, vốn từng hoàn hảo khi còn trẻ, than ôi, giá như hồi đó chúng ta biết trân trọng nó hơn, và tất cả những bộ phận khác của cơ thể đang xuống cấp. Và không chỉ là chúng ta nghĩ về điều đó: chúng ta làm hầu hết mọi thứ để giảm cân, có thân hình săn chắc, giữ gìn hoặc phục hồi mái tóc bù xù, xóa mờ nếp nhăn, tóm lại, tất cả chỉ để trông đẹp hơn. Và điều đó là đúng đắn, bởi vì Chúa đã tạo ra chúng ta không chỉ để thánh thiện về mặt tâm linh, mà còn để đẹp về mặt thể chất, thực sự đẹp.

Trong cuộc sống này, sau một thời điểm nhất định, chúng ta đang chiến đấu một trận chiến vô vọng trên phương diện nhan sắc. “Con người bên ngoài” đang tàn phai, như Thánh Phaolô đã nói: “Dù con người bên ngoài của chúng tôi có tiêu tan đi, thì con người bên trong của chúng tôi ngày càng đổi mới. Thật vậy, một chút gian truân tạm thời trong hiện tại sẽ mang lại cho chúng ta cảmột khối vinh quang vô tận, tuyệt vời. Vì thế, chúng ta mới không chú tâm đến những sự vật hữu hình, nhưng đến những thực tại vô hình. Quả vậy, những sự vật hữu hình thì chỉ tạm thời, còn những thực tại vô hình mới tồn tại vĩnh viễn” (2 Côrintô 4:16).

Nhưng dù vậy, một ngày nào đó, mỗi người, sau khi đã chiến đấu hết sức mình, sẽ trở nên xinh đẹp hơn cả những gì họ tưởng tượng.

Chuyển ngữ: Phêrô Phạm Văn Trung

‍từ  https://thecatholicherald.com

Chia sẻ Bài này:

Related posts